Người dân Hội An

Người dân Hội An rất hiếu khách, đi đâu bạn cũng đều bắt gặp những ánh mắt rất thân thiện, những nụ cười rất tươi của người dân trong vai chủ nhà đón chào khách. Họ đón khách, mời khách mua những món hàng lưu niệm hết sức lịch sự và nhã nhặn, hoàn toàn không có hình ảnh chèo kéo, năn nỉ hay đeo bám khách du lịch.

Người Hội An

Con người Hội An rất đặc biệt. Họ ăn không nhanh, nói không to và đi không vội. Cái gì cũng chậm rãi, không ào ào, có cung bậc của nó; luôn thay đổi nhưng không biến động. Một thời cả Hội An nhà nhà dệt vải, nhưng họ vẫn làm trong ngôi nhà cổ chật hẹp của mình, không cơi nới. Nhờ đó mà còn lại nhà cổ, phố cổ chứ không thì đã mất hết rồi. Đối với những người thích sự đổi thay, ở Hội An lâu ngày dễ thấy chán nhưng khi rời Hội An lại thấy nhớ.

Người Hội An


Ở đây bạn không thể sống một mình được. Điều này bắt nguồn từ nhiều yếu tố: quá trình lưu dân lập ấp, công cuộc hành phương Nam mở cõi… khiến người ta phải sống gắn bó với nhau. Thêm vào đó là vùng cửa sông, biển đảo năm nào cũng có hai ba trận lụt, sống một mình là chết!

Người dân Hội An
Tuy tuổi đã cao nhưng các cụ già ở Hội An vẫn đầy sức sống, vẫn có thể lao động độc lập được

Buổi đầu lập làng chỉ là những người thân thiết với nhau, phố không bắt đầu từ những con người xa lạ mà được hình thành từ những người thân thiết, những người cùng họ hàng, huyết thống, dòng tộc. Người làng Minh Hương, làng Cẩm Phô, nếu truy gia phả từ đời ông cố, ông tổ thế nào cũng có bà con thân thích với nhau. Bản thân dòng họ đã có tính cố kết cộng đồng, cho nên từ dòng họ mới hình thành nên làng, nên phố. Mà chắc chắn đã có quan hệ tộc họ không ai không quan tâm đến nhau. Lịch sử mấy trăm năm cho thấy tính cố kết cộng đồng tại đây là không thể phá vỡ được.